Cục cưng đến rồi ba ơi mở cửa

Bây giờ dòng mạng nhỏ dại của hắn ta được tín đồ khác cứu vãn trở về, fan ta ao ước cho hắn chết, cũng chính là chuyện quá dễ dàng.

Bạn đang xem: Cục cưng đến rồi ba ơi mở cửa

Người bao gồm tố chất tư tưởng càng yếu thì thường chọn lựa cách thỏa hiệp, người lũ ông này cũng ko ngoại lệ.

Hắn ta không tồn tại cách nào gật đầu, đành nên mở mồm nói: “Đúng, đúng!”

“Trước lúc vụ nổ xảy ra, gồm phải cô ấy sinh hoạt chùng những anh?” Hỏi mang đến phần này, trái tim Lê Hiếu Nhật giống như bị 1 bàn tay phệ nâng lên, nhì tay mặt thân vắt thật chặt.


Kiều tiểu Bảo cũng không khỏi gắng chặt tay, ko dám bỏ dở nhìn chằm chặp vào người đàn ông kia.

Người bầy ông tê nhe răng trừng mắt một chút, mới lờ đờ nói: “Cô ta, cô ta cùng một người bọn ông, nhảy xuống biển…”

Nhảy xuống biển cả rồi?

Nghĩa là dịp nổ, Kiều Minh Anh cũng ko ở bên trên thuyền?

Đôi mắt black nhánh của Lê Hiếu Nhật trong giây khắc tỏa sáng, cũng tương tự với tia nắng hiện lên trong hai con mắt to của Kiều tiểu Bảo.

“Nhưng cho dù cô ấy nhảy xuống biển, dưới nhiệt độ thấp của khí hậu này và nước biển lạnh lẽo, cũng sợ…” Dạ Nhất tại 1 bên vẫn sẽ yên tĩnh đột nhiên mở miệng, đập rã sự may mắn của hai phụ thân con.

Đúng vậy, vào trường đúng theo này, cho dù Kiều Minh Anh không xẩy ra tai nạn trong vụ nổ, nhưng mà làm núm nào mới rất có thể trốn được nước biển vô tình và nhiệt độ thấp của thời tiết?

Cơ hội tồn tại là khôn xiết thấp.


Cảm dìm được ánh nắng mặt trời trong phòng sắp đến đóng băng, Dạ Nhất quan sát Dạ Thất với góc nhìn nghi ngờ, bao gồm phải tôi nói sai gì không?

Dạ Thất lườm anh ta một phương pháp bất lực, hết chuyện để nói, trên đây không phải ví dụ là có tác dụng cho tình trạng ngày càng tồi tệ hơn sao?

“Chỉ cần phải có một tia hi vọng, tôi cũng sẽ không từ bỏ bỏ.” Đôi đôi mắt vốn lòi ra từng tia nhức thương của Lê Hiếu Nhật bỗng nhiên trở yêu cầu kiên định, cầm phiên bản tay bé dại của Kiều tè Bảo ở lân cận nói: “Lê Tiến Dũng, phái người đi tới những quốc qua gần khu vực biển hoặc hải đảo tìm kiếm, chắc hẳn rằng cô ấy còn sống!”

Chắc chắn cô ấy còn sống.

Đây không chỉ là tinh thần của riêng Lê Hiếu Nhật mà còn là của Kiều tiểu Bảo.

Bọn họ sẽ không lúc nào bỏ cuộc trước kia nhận được tin tức cô đã chết.

“Vâng! Cậu chủ… Lê Mạc đã trở về!” Lê Tiến Dũng mau chóng đáp, lừng chừng một chút, ở đầu cuối vẫn nói ra.

Lúc này, Dạ Thất cũng nhận thấy tin tức, hướng Kiều đái Bảo nói: “Cậu chủ nhỏ, Dạ Ngũ…trở về!”

Hai người gần như nói và một lúc, ngôn từ cũng không thật khác nhau.

Ánh đôi mắt Lê Hiếu Nhật cùng Kiều tiểu Bảo phút giây trở nên lạnh lẽo, nhan sắc bén lóe lên, thuộc đồng thanh nói: “Lập tức đưa hắn tới!”

Đất nước này, bốn mùa rõ ràng, không lớn và phồn vinh như nước C, nhưng mà lại là 1 trong những vùng khu đất sạch sẽ.

Bây giờ sẽ là mon một, đêm qua tuyết đã kết thúc rơi, tuy thế sáng sớm bây giờ lại bắt đầu rơi.

Cả ráng giới giống như mặc một loại áo lông vũ màu sắc trắng, phần đông nơi rất có thể nhìn thấy mọi là màu sắc trắng.

Nơi này cách tp rất xa và vắng vẻ, vị trí tương đối bí ẩn, không tồn tại tín hiệu có thể xâm nhập, ko ai rất có thể ngờ rằng có tín đồ xây một tòa biệt thự xa hoa và sang trọng ở đây.

Mà người chủ của căn biệt thự, y hệt như vĩnh viễn là túng bấn mật.

Trải qua một ngày cấp cho cứu nhiều năm dằng dặc, hơi thở của Kiều Minh Anh tuy vậy còn khôn cùng yếu ớt, nhưng đã mất nguy hiểm đến tính mạng, các tính năng khác trên khung người vì dìm trong nước hải dương quá lâu, sau thời điểm trôi dạt vào bãi biện đã biết thành đóng băng một thời gian, ban sơ đã đương đầu với sự suy kiệt, ngày hôm qua lúc chuyển cô đến chỉ từ có một hơi thở.

Xem thêm: 3 Bộ Phim Cánh Chim Cô Đơn Giữa Biển Người, Cánh Chim Cô Đơn Giữa Biển Trời

Đổi lại trường hợp là bất cứ bác sĩ tài giỏi nào cũng không có khả năng cứu sống cô.

Nhưng lần ngày, fan cứu Kiều Minh Anh không hẳn ai không giống mà chính là Lục Cung Nghị, trường hợp là anh ta, cho dù Kiều Minh Anh chỉ từ một hơi thở, anh ta cũng có thể cứu sống cô.

Trong 1 căn phòng mang màu xanh lá cây trắng công ty đạo, ấm cúng đơn giản, khối hệ thống sưởi nóng được bật vừa đủ, Kiều Minh Anh ở trên dòng giường tròn màu xanh lá cây lam, giống hệt như công chúa đang ngủ say.

Gương mặt xinh đẹp tái nhợt vào suốt, song mi rảnh nhíu lại, đến trong cả trong cơ hội ngủ mơ cũng không được an bình, song hàng ngươi dài bất an run rẩy giống hệt như con bướm xiêu lòng vẹo khiến cho tất cả những người ta trìu mến, dòng mũi cao tăng, bờ môi khô nứt nhợt nhạt, tuy vậy lại vểnh lên một độ cong quật cường rứa chấp.

Giống như cô không ưa thích khuất phục trước vận mệnh, cho dù thế nào có muốn chống cự một phen.

Sự thật triệu chứng minh, cô thiệt sự không chấp thuận khuất phục, vậy đề xuất ở trong nước hải dương lạnh thấu xương lạnh như vậy, vẫn tồn tại một khá thở, vị vậy nhưng sống sót.

Bây giờ đồng hồ cô vẫn còn đó rất yếu hèn ớt, các tác dụng trên cơ thể vẫn chưa hoàn toàn khôi phục lại, quan trọng nuốt, Lục Cung Nghị liền cố kỉnh mấy cây ngoáy tai chấm nước dìu dịu xoa lên bờ môi của cô.

Trên đầu cô vẫn còn đó quấn băng vải, là lúc cô sinh hoạt trong sóng biển khơi bị cuốn đi, đầu đụng yêu cầu đá ngầm, cũng may không quá nghiêm trọng, so với nhiệt độ mát mẻ trên bạn cô còn cao hơn nhiều.

Lục Cung Nghị đã canh giữ cô suốt một ngày 1 đêm, ở mặt cô, không ăn không uống, cũng không giảm ngơi.

Nếu là bất cứ ai cũng đều đã cảm động.

Nhưng tâm lý của Lục Cung Nghị bây giờ cũng ko phải sau khi Kiều Minh Anh tỉnh giấc lại đã cảm kích anh ta đến cả nào, cảm động tới mức nào, trong thâm tâm anh ta đều là sự việc lo lắng, thậm chí sợ hãi rằng sau khoản thời gian cô tỉnh lại, đương đầu với đôi mắt đầy chấn vấn của cô.

Vậy nên sau khi hao phí toàn bộ tinh lực cứu giúp sống cô, Lục Cung Nghị liền chuyển cô đến đây để nghỉ ngơi, đích thân chăm lo cô.

Cho cho dù như thế, vẫn cần yếu nào triệt tiêu được cảm hứng tội lỗi cùng áy náy trong thâm tâm anh ta, theo thời gian trôi qua, chứng trạng hôn mê của Kiều Minh Anh, càng ngày càng rõ hơn.

Trong túi truyền mang đến một trận rung động dữ dội, anh ta sợ đánh thức Kiều Minh Anh, vậy đề nghị đưa điện thoại cảm ứng điều chỉnh đế độ rung, quan sát thoáng qua số smartphone người gọi, anh ta đo đắn mấy giây, sau đó nghe máy.

“Anh đã tìm được chưa?” Anh ta còn không mở miệng, đã nghe thấy tiếng hóa học vấn từ đầu dây mặt kia.

Im yên ổn một láy, mãi cho đến khi đầu dây bên đó mất kiên trì thúc giục, Lục Cung Nghị mới trầm giọng mở miệng: “Ừm.”

“Rất tốt, tiếp sau cần phải làm gì không nên tôi nói anh cũng biết, tôi muốn dụng cụ kia, anh chắc hẳn rằng phải mau lẹ để tôi nỗ lực trong tay, bất kể dùng biện pháp gì.”

Giọng nói bá đạo cùng ngang ngược, lòi ra khẩu khí khiến cho tất cả những người ta vô cùng chán ghét.

Trên khía cạnh Cung Nghị cùng bề mặt xẹt qua 1 chút giãy dụa, chú ý Kiều Minh Anh vẫn còn đấy đang hôn mê, góc nhìn hiện ra một vòng thương tiếc cùng đau đớn: “Chờ một chút đi, bây giờ cô ấy đang sinh sống và làm việc dở bị tiêu diệt dở, anh nói làm cố nào để ra tay?”

“Sống dở chết dở? Tôi để anh gửi cô ta đến, sao lại thành thử như vậy?”

“Có buộc phải anh đang coi thường năng lực của Lê Hiếu Nhật rồi không? nếu như như lúc ấy thật sự không có cách như thế nào khác, tôi new đưa cô ấy nhảy đầm xuống biển, hiện thời anh cũng chỉ rất có thể bóp cổ tay thở dài!” giọng nói của Lục Cung Nghị nhan sắc bén, giọng điệu nói với người kia cũng không được xuất sắc lắm.

Người tê trầm mang mấy giây, mới u ám mở miệng: “Anh đừng quên, cô ta vẫn sống trong tay tôi, ví như như dám giở trò với tôi, tôi nhanh chóng để anh cả đời không gặp được cô ta! Còn cả anh nữa, hừ…”

Bàn tay cầm điện thoại thông minh di rượu cồn của Lục Cung Nghị đùng một cái dùng sức, điện thoại cảm ứng thông minh lập tức xuất hiện một vệt nứt mặt ngoài.

Đây là uy hiếp, tuy vậy Lục Cung Nghị biết, fan kia chắc hẳn rằng nói được gia công được!

“Đã biết.” Anh ta trầm giọng trả lời, kế tiếp cúp máy, ném điện thoại thông minh sang một bên, kế tiếp lần nữa ngồi xuống sát bên Kiều Minh Anh.