Kể chuyện ma: chuyện ma có thật

      442

Mình giới thiệu mình thương hiệu Bét.mình là người con của quê nhà bến tre cùng ở tại một vùng quê nói thông thường cũng hẻo lánh.từ bé dại những mẩu chuyện ma của ông bà với mọi bạn xung quanh đều làm bản thân thấy hấp dẫn và mún nghe.nhưng ẩn dưới những mẩu chuyện đó là phần nhiều lần nhịn đi wc và ko bao giờ dám đi một mình.mãi đến sau này lớn lên thì mình bước đầu đỡ sợ.Tóm tắt về phiên bản thân chút thôi bây giờ mình xin cầm tắt một chút về vùng quê mình ở.

Bạn đang xem: Kể chuyện ma: chuyện ma có thật

*

Đó là một xóm nhỏ tuổi nằm gần phà rạch miễu thời xưa ở bến tre.chắc chúng ta nào bao gồm về tỉnh bến tre cũng biết bé phà nổi tiếng này rồi.hồi nhỏ tụi mình tốt ra bến phà nghịch lắm bởi xe cộ lúc nào thì cũng đông đúc với nhìu khi bao gồm cả phần lớn ca sỹ lưu giữ diễn về bến tre và có những xe chở tôm thì bọn mình tuyệt trèo lên và đánh tráo tôm đem về.

Tuy vẻ hiệ tượng tấp nập và đông đúc do đó nhưng phía sau vẻ lịch lãm đó là những mẩu truyện mang vẻ bí mật và trung tâm linh mà chúng mình được kể lại và tận mắt hội chứng kiến.Mình lên đây chia sẽ nguyên nhân là mình hết sức thích nghe đầy đủ chuyện trọng điểm linh.chủ ý là hy vọng chia đang với những các bạn có chung thú vui và tò mò và hiếu kỳ về chuyện trọng điểm linh,ai coi nó là ko thật thì nó là ko thật còn ai coi nó là thật thì cơ hội nào nó cũng hiện hữu trong đầu mình.Mình xin phép vào thẳng câu chuyện lun nhé:

-Phà rạch miễu:có nhìu bạn thắc mắc nguyên nhân gọi là phả rạch miễu thì bản thân xin nắm tắt lun.ngày xưa mình nghe papa của chính mình kể lại rằng hồi kia khúc sông từ buôn bản tân thạch qua rượu cồn phụng rồi đụng tiên chỉ là 1 trong những con rạch nhỏ.lúc trước có một chiếc miễu được xây trọng tâm khúc sông và sau đây đất lở và cuốn theo cái miễu nên người ta ko còn thấy dòng miễu này nữa,lúc trước thì chỉ gồm ghe xuồng đi qua lại là đa phần nên lúc khúc sông mở rộng ngta mới bước đầu làm phả nên fan ta gọi là phả rạch miễu.và từ khi xây phả là bắt đầu những ngày xảy ra những chuyện nhưng mà bà bé lối xóm ở đây rất khôn cùng kinh hoàng.

Lúc bé bỏng ai nhưng mà ko mún được đi chơi thoải mái tránh xa tầm đôi mắt của tía mẹ.mình và những người dân bạn cũng ko ngoại lệ.tụi mình hay đi ra bến phả để đùa tạt lon tuyệt năm mười.mọi chuyện ko có gì nhằm nói nếu như một buổi chiều tụi bản thân ko ra bến phà để chơi.

Xem thêm: Đua Xe Vượt Địa Hình 8 - Game Đua Xe Tải Vượt Địa Hình

-Hôm kia sau một ngày đi học và ngủ một giấc rồi nạp năng lượng no nê mình cùng đám các bạn kéo nhau vào khu phà để chơi.vì cân nặng khách qua phà lúc nào thì cũng đông buộc phải những nhân viên ko khi nào kiểm thẩm tra được không còn tụi mình.tụi mình chơi tạt lon đến khoảng tầm 6h tối thì ban đầu rủ nghịch năm mười.Lúc đó thì có tầm khoảng 6 bạn chơi với giao công cụ là chỉ được nấp làm việc vòng vòng bến phà.mình là bạn háo thắng lúc nào cũng mún thấm thía với đám bạn nên giở lắm trò.mà ko biết sao lúc này xui chơi những ra không nhiều bị(ra white nhìu hơn thì đen thua),và mình đã phải có tác dụng cục nhân.may là hôm đó ai phù hộ chứ nếu như ko là mình gặp phải chuyện gớm hãi rồi.nói thì làm cục nhân chứ mình đếm xong rồi cũng có tác dụng biếng đi kiếm lắm.đếm xong rồi ngồi một lô vậy đó nên tụi nó ghét lắm.đếm xong mình ngồi nhìn xe qua lại chờ cho tụi nó mệt nhọc thì ló cổng đầu ra thôi.

Đúng như ý mình liền,thằng Đen đi ra liền,mà thằng này trâu lắm nó tức new đi ra với nói mi ko nghịch thì nghỉ còn ko tao đập mày.tướng nó thì to hơn mình với mình vs nó cũng đụng trán mấy lần cần hơi ngán bởi vậy tôi cũng chiều theo ý nó lun.chỉ bao gồm mình nó thôi và tụi kia cũng vẫn còn núp.trong bạn thấy bực bực đề xuất e đếm một lèo từ 5 đến 1000.và ban đầu đi tìm.lúc kia thì tầm khoảng chừng gần 7h thôi nhưng trong nhà hóng phà thì tương đối vắng vày phà vừa rước khách hàng đi.tìm thứu tự từng thằng thì chỉ với 1 thằng thôi,nó thương hiệu phi.thằng kia thì tính tình hiền mà lại hay tỏ vẻ lắm phải e ghét mới vào hùa vs bầy kia là chơi nó đến nó có tác dụng cục nhân.nguyên đám kéo nhau đi tìm thì thấy đông đông ngoài trái nổi nhằm phà cập bến.

Chạy ra thì ngta bu đông lắm và buôn chuyện gì um xùm mà lại chỉ chỉ xuống bên dưới sông.linh tính mách xẩy ra chuyện buộc phải tụi e mới chạy ra xem.hỏi thăm thì ngta nói bắt đầu thấy thằng phi bổ xuống sông.rồi tất cả một ông chú thấy vậy buộc phải lặn xuống tìm nó.khoảng chừng vài ba giây sau là thằng phi được chuyển lên bờ.người ta sơ cứu mang đến nó nên nó thở dc bình thường nhưng bị ngất.tụi mình sợ hãi quá chừng tuy vậy dù sao cũng buộc phải báo mang đến pa bà bầu nó biết.thế là thằng phi được gửi vào khám đa khoa gần đó.

Hôm kia tụi bản thân được một trận roi sướng đít lun.hôm sau thằng phi được trả về nhà thì tụi e mới qua thăm nó.ba người mẹ nó thấy nó mệt bắt buộc ko dám la mắng nó nhìu còn tụi e thì bị la xối xả.khi hỏi nó vì sao hwa nó nhảy xuống sông đưa ra thì nó nói đáng lẽ nó ko ra kia rồi vì chưng nó nghĩ là e ko dám ra kia và khu vực đó tất cả cái giàn giáo đề nghị dễ núp.nó thì leo qua giàn giáo núp tụi e.thấy thọ lâu tuy thế nó vẫn bền chí đợi.đứng núp mỏi chân quá cho nên nó mới ngồi xuống thì bị trượt chân bổ xuống nước.khi rớt xuống nước nó còn nghe giờ ai nói ở dưới nước um xùm nữa mà.rồi nó bắt đầu đạp chân nhằm trồi dậy thì bao gồm cái gì đấy vướng ngơi nghỉ chân nó nhưng nó ko tài như thế nào vùng vẫy để ngoi lên được.may sao tất cả ông chú nhảy đầm xuống mới cứu được nó.tưởng là ko bao gồm gì thì sau đây e mới nghe được cha mẹ e nói là lúc gửi nó đi bệnh viện thì ba mẹ nó thấy trên chân nó còn hằn nguyên cầm cố tay của người lun mà.biết là chuyện ko hay yêu cầu ba chị em nó mới về đơn vị thắp nhang và tới chùa sát đó xin bùa mang vô cơ sở y tế đốt nhang rồi khấn vái nào đấy rồi rước lá bùa bôi vô chân thì nó mất hẳn dấu tay đen thui lun.thế là ngày sau nó được đưa về nhà im ổn.