Ỷ Thiên Đồ Long Ký

Trương Vô Kỵ đi đến mặt bờ đá, nhìn chung quanh, thì ra sẽ ở giữa sống lưng chừng một chỏm núi. Khi trước đại trượng phu bị Thuyết Bất Đắc bỏ vào túi vải vác chạy lên quang đãng Minh Đính, vì vậy không nhận ra địa thế, chưa bao giờ mình đang ở khu vực đâu.

Bạn đang xem: Ỷ thiên đồ long ký

Trương Vô Kỵ đưa mắt nhìn bốn bề, thấy làm việc trên triền núi phía tây bắc có mấy hình người nằm lặng không cử động, trong khi đã chết, ngay tắp lự nói:

- Mình mang đến đó xem demo coi gắng nào.

Chàng di động Tiểu Siêu, theo hướng sườn núi kia chạy tới. Lúc này chân khí Cửu Dương thần công trong tín đồ lưu chuyển như ý, Càn Khôn Đại mãng cầu Di vai trung phong pháp lại luyện đến cấp cho thứ bảy, vừa giơ tay, vừa chứa bước, tín đồ ngoài thấy được không nghĩ rằng sức người hoàn toàn có thể làm được, tuy đã dắt thêm đái Siêu, dẫu vậy thân thể vẫn dìu dịu như một cánh én.

Khi mang đến gần, thấy có bốn tín đồ nằm chết trên mặt tuyết, máu me vương vãi bình thường quanh, bên trên người ai cũng có dấu đao dấu kiếm. Trong những đó cha người mặc sắc đẹp phục Minh giáo giáo đồ, còn một tín đồ là tăng nhân, hình như đệ tử phái thiếu hụt Lâm. Trương Vô Kỵ gớm hãi nói:

- Không hoàn thành rồi. Mình bị kẹt trong hang núi quá lâu, sáu đại môn phái sẽ đánh lên phía trên Quang Minh Đính rồi.

Chàng sờ thử trung ương khẩu cả bốn người thấy hầu hết lạnh ngắt, rõ ràng chết cũng đã lâu. Vội vàng vàng cố kỉnh tay tiểu Siêu, theo lốt chân bên trên tuyết chạy lên. Chạy được độ mươi trượng, lại thấy có bảy bạn chết cùng bề mặt đất, trông thật khiếp rợn.

Trương Vô Kỵ cực kỳ bồn chồn, nói:

- Chẳng biết bầy Dương Tiêu tiên sinh và Bất hối muội tử tiếng này ra sao rồi?

Chàng càng chạy càng nhanh, tưởng chừng như kéo Tiểu khôn xiết cùng bay vậy, qua 1 khúc quẹo, thấy bao gồm năm giáo đồ Minh giáo bị treo bên trên cây, tất cả lộn đầu xuống đất, mặt mũi người nào thì cũng nhầy nhụa tiết me, dường như bị cào nát. Tiểu khôn cùng nói:

- Đây là bị Hổ Trảo Thủ của phái Hoa Sơn.

Trương Vô Kỵ lấy có tác dụng lạ:

- đái Siêu, cô tuổi còn nhỏ, kiến thức sao rộng đến thế, ai dạy cho cô vậy?

Tuy nam giới hỏi câu kia nhưng trong trái tim khắc khoải chuyện an nguy trên quang đãng Minh Đính, không đợi Tiểu siêu trả lời, lại nạm tay cô liên tiếp chạy lên núi. Trê tuyến phố thấy tín đồ chết nằm la liệt, đa số là tín đồ Minh giáo, tuy nhiên đệ tử của lục đại môn phái cũng chưa hẳn là ít. Có lẽ rằng chàng kẹt trong hang núi một ngày một đêm, lục đại môn phái vẫn phát động mãnh công. Bởi những nhân thứ trọng yếu hèn như Dương Tiêu, Vi độc nhất vô nhị Tiếu trong Minh giáo hầu hết bị yêu thương nặng, ko ai lãnh đạo nên rơi vào thế bất lợi, tuy vậy chúng giáo đồ tuy ngơi nghỉ vào gắng lép tuy vậy vẫn kiệt lực hành động không chịu qua đời phục, thành ra tổn thất 2 bên đều cao.

Trương Vô Kỵ chạy mang lại đỉnh núi, nghe thấy tiếng binh khí va nhau, xủng xoảng loảng xoảng thiệt là khốc liệt, trong tim hơi lặng tâm, nghĩ về thầm: "Đánh nhau vẫn chưa xong, lục đại môn phái chưa đánh được cho tới đại sảnh". Vội vàng vàng theo phía đánh nhau chạy tới.

Đột nhiên nghe vụt một tiếng, nghỉ ngơi sau sống lưng có nhị mũi cưng cửng tiêu ném tới, tiếp theo sau có tiếng fan quát:

- Ai đó? Đứng lại.

Trương Vô Kỵ chân không chậm rì rì lại, tay vẫy ngược một cái, nhị mũi cương cứng tiêu nhanh chóng quay đầu, chỉ nghe một giờ đồng hồ "A" thảm thiết, tiếp theo bình một tiếng, có tín đồ nào này đã ngã lăn xuống đất. Trương Vô Kỵ ngạc nhiên, xoay đầu nhìn, thấy nằm trên đất là 1 trong những nhà sư khoác tăng bào màu sắc xám, hai mũi cương cứng tiêu cắn vào đầu vai y. Chàng ngẩn người, không ngờ chỉ vẫy tay một cái, hầu như tưởng chỉ tiến công giạt thế bay đến của cương tiêu ngoài trúng người mình, đâu ngờ phẩy tay nhẹ nhàng như thế mà mạnh mẽ cũng chưa hẳn tầm thường.

Chàng mau lẹ chạy mang đến xuýt xoa nói:

- trên hạ lỡ tay làm cho đại sư bị thương, thật là đắc tội.

Giơ tay rút mũi cương cứng tiêu ra. Vai đơn vị sư thiếu hụt Lâm tiết chảy vọt ra, nhưng không ngờ ông ta thật là dữ tợn, giơ chân đá một cái, nghe bình một tiếng, trúng tức thì bụng bên dưới Trương Vô Kỵ. Trương Vô Kỵ thuộc y đứng thật ngay sát nhau, bất ngờ ông ta bất thần ra tay tấn công, quý ông vừa ngẩn fan thì tăng nhân cơ đã bay vọt trở ra, lưng đụng nên một thân cây, chây trái gãy lìa, miệng hộc tiết tươi. Trương Vô Kỵ lúc này trong khung hình chân khí lưu lại chuyển, mọi khi có ngoại lực lập tức sinh phản kích, không khác gì hôm như thế nào chấn gãy đùi của Tĩnh Huyền, tuy vậy lực đạo bây giờ mạnh hơn nhiều.

Chàng thấy bên sư đó bị trọng thương, lòng ko an, chạy lên đỡ dậy luôn mồm xin lỗi. Tăng nhân đó hậm hực nhìn chàng, vừa căm tức vừa sợ hãi, tuy gồm ý hy vọng xuất chiêu tiến công nhưng không hề hơi sức làm sao nữa. Hốt nhiên nghe từ trong tường vọng ra mấy tiếng ằng ặc, Trương Vô Kỵ không hề thì giờ làm sao lo mang lại nhà sư kia, vội di động cầm tay Tiểu Siêu, theo đại môn chạy vọt vào, chiếu qua hai sân đường, trước mắt là một chiếc sân lớn.

Trong sân fan đứng black kịt tuy thế phía tây thì không nhiều hơn, mười người thì cho tới tám máu mê lênh láng, kẻ ngồi kẻ nằm, là phe Minh giáo. Còn phía đông fan nhiều gấp bội, phân thành sáu nhóm, thành thế vây hãm phe Minh giáo lại. Coi ra cả sáu đại môn phái đã có mặt đầy đủ. Trương Vô Kỵ chỉ mới nhìn qua đã thấy Dương Tiêu, Vi độc nhất Tiếu, Bành hòa thượng, Thuyết Bất Đắc cả bọn đều ngồi trong đám tín đồ Minh giáo, coi ra phần đông cử động cực nhọc khăn. Dương Bất hối ngồi bên cạnh phụ thân.

Trong sân tất cả hai tín đồ đang giao đấu, phần đa người chăm sóc vào trận đánh phải Trương Vô Kỵ và Tiểu khôn cùng tiến vào chẳng một ai lưu tâm. Trương Vô Kỵ dần dần xích lại gần hơn, định thần quan sát kỹ, thấy hai bạn đều tay không, nhưng mà chưởng phong kêu vù vù, uy lực bao phủ mấy trượng, hiển nhiên cả hai những là cao thủ hay đỉnh. Hai người thân trong gia đình hình chuyển động, ra chiêu thiệt nhanh, đùng một cái bốn chưởng chạm nhau, lập tức hai bên đều bất động, chỉ trong nháy mắt, từ 1 cảnh vũ rượu cồn huyền ảo trở thành lặng như tờ. Những người đứng chúng quanh rất nhiều cùng kêu lên:

- giỏi thật.

Trương Vô Kỵ bấy giờ nhìn thấy rõ diện mạo hai người, trong tâm chấn động. Thì ra fan tuổi trạc trung niên, thân hình nhỏ bé nhỏ, nét mặt cương cứng nghị kia đó là tứ hiệp Trương Tùng Khê của phái Võ Đương. Đối thủ của ông ta là 1 trong ông già đầu hói cao to, mi lâu năm trắng như tuyết, rủ xuống một bên khóe mắt, mũi khoằm khoằm trông như mỏ chim diều hâu. Trương Vô Kỵ suy nghĩ thầm: "Không ngờ Minh giáo lại sở hữu một cao thủ khuôn khổ này, không biết ai đây?".

Bỗng nghe từ trong phía phái Hoa đánh có tín đồ kêu lên:

- Này lão già Bạch mi kia, mau nhận chiến bại đi thôi, ngươi làm sao có thể đối địch được với Trương tứ hiệp của phái Võ Đương?

Trương Vô Kỵ nghe thấy "lão già Bạch Mi" trong tâm chấn động: "A, thì ra người này... Người này... Bạn này chính là ông ngoại ta Bạch mi Ưng Vương". đại trượng phu trong bụng nảy ra một mọt trìu mến thiết tha, mong mỏi chạy lên ngay nhằm nhận fan thân.

Trên đỉnh đầu Trương Tùng Khê cùng Ân Thiên Chính đều phải có hơi nóng bốc lên, hai người trong giây lát đã đem tất cả nội gia chân lực bình sinh khổ luyện ra sử dụng. Một fan là giáo công ty Thiên Ưng giáo, một trong các tứ đại Hộ Giáo pháp vương, một fan là đệ tử khoái chí của Trương Tam Phong, đứng trong Võ Đương thất hiệp uy chấn thiên hạ, coi ra chỉ trong giây lát ai thắng ai bại đang biết ngay.

Cả Minh giáo lẫn người trong lục đại môn phái người nào cũng nín thở đứng xem, lo cho người của phe mình, biết rằng cuộc đấu này, không hẳn chỉ là uy danh Minh giáo với phái Võ Đương mà là 1 trong những cuộc thi chân lực, bạn thua rất có thể mất mạng như chơi. Hai người hiện giờ như hai tượng đá, trong cả tóc và áo quần cũng không lay rượu cồn chút nào.

Ân Thiên thiết yếu thần uy lẫm lẫm, nhì mắt lấp lánh như điện, còn Trương Tùng Khê thì áp dụng yếu chỉ tâm pháp của phái Võ Đương, lấy nhàn hạ chống nhọc mệt, đem tĩnh chế động, thủ vệ cực kỳ nghiêm mật. Ông biết Ân Thiên Chính lớn hơn mình cho hai mươi tuổi, nội lục tu luyện cừ khôi hơn nhì mươi năm, tuy vậy mình thì sẽ lúc trai tráng sức lực dồi dào, còn đối thủ niên kỷ đã cao thể chất suy yếu, càng giữ được chắc chắn chừng nào, càng tất cả cơ thắng thế.

Nào ngờ Ân Thiên chính là một kỳ nhân vào võ lâm, tuổi tác tuy khủng nhưng tinh lực không hề kém gì khi còn trẻ, nội kình vẫn như sóng biển, liên hồi bất hay hết đợt này cho đợt khác, theo song chưởng ào ào tấn công Trương Tùng Khê.

Trương Vô Kỵ khi bắt đầu thấy Trương Tùng Khê với Ân Thiên Chính trong trái tim mừng rỡ, nhưng mau chóng vui trở thành lo, một tín đồ là ông ngoại mình, bao gồm tình máu mủ; một fan là sư huynh của phụ thân, so với chàng cũng chẳng khác gì con ruột, năm xưa khi bị trúng Huyền Minh thần chưởng, chư hiệp phái Võ Đương không người nào ngại tiêu hao nội công, tận tâm kiệt lực chữa bệnh cho mình. Nếu một trong hai người dân có ai bị thương tốt chết, trong thâm tâm chàng không khỏi cực kỳ hối tiếc.

Trương Vô Kỵ hơi trầm ngâm, đã định tìm cách tiến lên sách giải, tự dưng nghe Trương Tùng Khê cùng Ân Thiên bao gồm cùng quát lác lên một tiếng, tứ chưởng phân phát lực, hai fan cùng lui về sáu bảy bước.

Trương Tùng Khê nói:

- Ân lão chi phí bối thần công trác tuyệt, bội phục bội phục.

Ân Thiên chủ yếu cũng cất tiếng vang vang như chuông, nói:

- cần lao tu luyện nội gia của Trương huynh rất phàm nhập thánh, lão phu từ bỏ thẹn ko sao bởi được. Những hạ là đồng môn sư huynh của đái tế, ko lẽ lúc này phải nhất quyết phân chiến thắng bại mới kết thúc hay sao?

Trương Vô Kỵ nghe thấy ông nhắc đến cha mình, nước mắt mau lẹ trào ra, vào bụng ko ngớt kêu thầm: "Thôi đừng chiến đấu nữa, đừng tấn công nữa".

Trương Tùng Khê nói:

- Vừa rồi vãn bối lùi nhiều hơn nữa một bước, đã thua kém nửa chiêu rồi.

Nói rồi khom mình vái chào, thần định khí từ tốn lui xuống. Đột nhiên từ phái Võ Đương một hán tử chạy ra, chỉ vào Ân Thiên Chính khó tính nói:

- Lão chúng ta Ân, ông không đề cập mang lại Trương ngũ ca của tớ thì ko nói. Từ bây giờ nhắc cho chỉ càng làm cho công ty chúng tôi thêm tức tối. Du tam ca cùng Trương ngũ ca hai bạn của bọn chúng tôi, những bị hại bởi tay Thiên Ưng giáo cả, thù này không báo, thật uổng cho Mạc Thanh ly này mang cái tên Võ Đương thất hiệp.

Nghe soẹt một tiếng, ngôi trường kiếm sẽ rút thoát khỏi vỏ, ánh phương diện trời chiếu vào phủ lánh, theo tứ thức Vạn Nhạc Triều Tông<5>. Đây là thế mở màn của môn đồ phái Võ Đương mỗi một khi động thủ quá chiêu với trưởng bối, Mạc Thanh cốc tuy lửa giận bừng bừng, nhưng mà dẫu sao cũng vẫn là 1 trong những cao thủ võ lâm bao gồm danh phận, trước cảnh bao người đổ dồn vào mình, độc nhất vô nhị cử nhất rượu cồn vẫn không để cho khiếm lễ.

Ân Thiên bao gồm thở nhiều năm một tiếng, xung quanh thoáng vẻ u buồn, chậm rãi nói:

- Lão phu từ khi tiểu người vợ qua đời rồi, không thích sử dụng đao kiếm nữa. Mặc dù thế nếu tay không rượu cồn thủ thừa chiêu cùng với Võ Đương chư hiệp thì quả thực là đại bất kính.

Ông chỉ vào một tín đồ Minh giáo tay nắm thiết côn nói:

- mang đến ta mượn cây gậy một chút.

Tên giáo đồ cầm ngang cây côn tề mi bằng chất liệu thép đúc, khom sống lưng cung kính dâng lên. Ân Thiên thiết yếu tiếp rước thiết côn, hai tay bẻ một cái, nghe cắc một tiếng, cây gậy sắt đã gãy có tác dụng đôi.

Nhừng người chung quanh đứng xem hầu hết "Chà" một tiếng, không ngờ ông già sau khi chiến đấu lâu, vẫn còn thần lực kinh tín đồ như thế. Mạc Thanh ly biết ông ta không ra chiêu trước, trường kiếm vung lên, sử chiêu Bách Điểu Triều Phượng tấn công. Chỉ thấy mũi tìm rung cồn không ngừng, trong giây lát biến thành hàng mấy chục lưỡi kiếm đâm vào trung bàn đối phương, chiêu này mặc dù lợi hại thật cơ mà vẫn là một kiếm pháp đầy lễ nghĩa.

Cây gậy phía trái của Ân Thiên bao gồm liền ngăn ngang, nói:

- Mạc thất hiệp chưa phải khách khí.

Cây gập phía bên đề nghị liền tiến công tiếp tới. Phía 2 bên qua lại mấy chiêu, những người dân chung quanh ai nấy hầu hết rúng động. Tìm pháp Mạc Thanh cốc thì nhẹ nhàng linh hoạt, ánh sáng lấp lánh như cầu vồng, mỗi một khi bung ra thu lại, vừa ngưng trọng, vừa tiêu dật quả và đúng là phong phạm của bậc danh gia. Còn hai thanh thiết côn của Ân Thiên chủ yếu vốn dĩ nặng nề đủng đỉnh chạp, chiêu số cũng sơ sài tầm thường, tấn công đông một cái, đập tây một cái, chẳng thành bài bản gì, nhưng hầu như nhân sĩ đọc biết rộng, biết ông sử dụng đường lối đại trí nhược ngu, đại xảo nhược chuyết<6> là 1 trong những cảnh giới cực cừ khôi của võ học.

Bước chân của ông ta di động cầm tay cũng hết sức chậm chạp, trong những lúc đó Mạc Thanh ly lúc vọt lên cao, khi rùn xuống thấp, thời gian chạy mặt đông, khi lách mặt tây chỉ trong thời gian uống một chén trà sẽ tung ra liên tiếp sáu mươi chiêu sát thủ thật là tởm gớm.

Hai bên liên tục đấu thêm vài chục hiệp nữa, kiếm chiêu của Mạc Thanh Cốc mỗi khi một nhanh. Các phái Côn Lôn, Nga Mi đa số lấy tìm pháp có tác dụng chủ, những đệ tử thấy thanh kiếm trong tay Mạc Thanh Cốc biến hóa như thế, trong bụng ai cũng khâm phục: "Kiếm pháp phái Võ Đương trái nhiên danh bất lỗi truyền, từ bây giờ mới được mở trung bình mắt". Tuy nhiên dù cánh mày râu chặt đâm chém kéo cách nào thì cũng vẫn không sao tấn công qua khỏi nhị thanh côn nghiêm thủ của Ân Thiên Chính. Mạc Thanh cốc nghĩ thầm: "Lão già này liên tiếp đánh bại cha cao thủ của Hoa Sơn, thiếu Lâm, lại đấu nội lực với tứ ca, ta là bạn thứ năm đấu với ông ta, thực là được lợi nhiều lắm, còn nếu không thắng nổi, sĩ diện sư môn còn tồn tại làm sao được?".

Chàng rúc lên một giờ thanh thoát, tìm pháp đùng một phát biến đổi, thanh trường kiếm biến thành như một tua dây lưng, vừa vơi vừa mềm lúc cong lúc thẳng phiêu hốt bất định, đó là bảy mươi hai chiêu Nhiễu Chỉ Nhu tìm của phái Võ Đương.

Những fan chung quanh xem cho chiêu thứ mười hai, mười ba, số đông không nhịn nổi cùng lên tiếng khen hay. Từ bây giờ Ân Thiên chủ yếu không còn rất có thể tiếp tục giữ phương giải pháp vụng về chống lại xảo diệu, mà đề nghị chạy vùn vụt, thi triển khinh công lấy cấp tốc chống nhanh. Đột nhiên trường kiếm của Mạc Thanh Cốc cất cánh vụt ra đâm trực tiếp vào ngực Ân Thiên Chính, kiếm đã đi thân chừng, mũi kiếm khá rung động, đã cong lại, đâm xéo nhập vai bên nên đối phương. Lộ Nhiễu Chỉ Nhu tìm này toàn nhờ vào nội lực nhân đức uốn cong mũi kiếm, làm cho kiếm chiêu đổi khác vô thường, địch nhân cực nhọc mà kị né. Ân Thiên Chính chưa từng thấy tìm pháp này bao giờ, lập cập hạ vai xuống kị né, ngạc nhiên nghe keng một giờ nhỏ, thanh kiếm bật trở lại, đâm trực tiếp vào cánh tay mặt trái. Ân Thiên chính vươn tay nên ra, không hiểu biết làm cách nào, cánh tay dài thêm nửa thước, phất vào cổ tay Mạc Thanh Cốc, đoạt luôn thanh trường kiếm, đồng thời tay trái đang ấn vào huyệt Kiên Trinh.

Ưng Trảo thế Nã Thủ của Bạch mi Ưng vương vãi là độc nhất tuyệt của võ lâm trong tầm một trăm năm nay, đương rứa không ai có thể sánh kịp. Đầu vai của Mạc Thanh Cốc đã trở nên ông ta cố được, năm ngón tay chỉ cần vận kình, vai của Mạc Thanh ly sẽ nát vụn, phổ biến thân tàn phế. Chư hiệp phái Võ Đương lag mình gớm hãi, toan xông ra tương trợ nhưng vắt không kịp nữa rồi.

Ân Thiên chính thở dài một tiếng, nói:

- Nhất chi vi thậm, kỳ khả tái hồ?<7> Ông buông tay ra, tay bắt buộc thu về rút thanh kiếm ra, vệt thương bên trên cánh tay tiết chảy ra như suối. Ông dừng thần nhìn vào thanh kiếm một hồi, nói:

- Lão phu vẫy vùng nửa đời vào thiên hạ, trước đó chưa từng thua ai nửa chiêu một thức. Trương Tam Phong tốt thật, Trương chân nhân xuất sắc thật.

Ông mệnh danh Trương Tam Phong vì khâm phục ông đã trí tuệ sáng tạo bảy mươi nhị chiêu Nhiễu Chỉ Nhu Kiếm diệu kì khôn lường, chính mình không sao tránh mặt nổi.

Mạc Thanh ly đứng xuất thần tại đương trường, bản thân tuy chiến thắng trước một chiêu, dẫu vậy đối phương ví dụ cố ý ko hạ trinh sát tổn thương mang lại mình, ngơ ngẩn một lát rồi nói:

- Cảm ơn tiền bối thủ hạ lưu lại tình.

Ân Thiên bao gồm không nói một lời, lấy trường tìm giao trả lại chàng. Mạc Thanh cốc tinh cứu vãn kiếm pháp, vậy nhưng mà để mang lại nỗi binh khí vào tay bị tín đồ ta đem mất, thẹn thùng không nhằm đâu cho hết, không nhận thanh kiếm gấp lui về.

Trương Vô Kỵ xé cấp một miếng áo, vẫn định tiến lên băng bó mang đến ông ngoại, bỗng dưng thấy trường đoản cú phái Võ Đương cách ra một người, râu black dài cho tới ngực, chính là Tống Viễn Kiều đi đầu Võ Đương thất hiệp. Tống Viễn Kiều nói:

- Xin để tại hạ băng bó mang lại lão chi phí bối.

Từ vào bọc lấy ra kim sang, đắp lên dấu thương cho Ân Thiên Chính, rồi đem khăn buộc lại. Thiên Ưng giáo và Minh giáo thấy Tống Viễn Kiều khía cạnh đầy bao gồm khí, nghĩ rằng ông ta là bạn đứng đầu vào Võ Đương thất hiệp, thiết yếu nào công nhiên hạ độc gia hại mặt mình. Ân Thiên chính nói một tiếng:

- Đa tạ.

Mặt vẫn mặc nhiên không ngờ vực gì. Trương Vô Kỵ mừng lắm, nghĩ về thầm: "Tống sư bá băng bó vết thương mang đến ông ngoại ta, chắc bởi vì cảm kích ông không giết mổ Mạc thất thúc, 2 bên chắc rất có thể giao hảo với nhau".

Tống Viễn Kiều băng bó vệt thương xong, lùi lại một bước, phất ống tay áo một cái, nói:

- Tống mỗ xin lãnh giáo cao chiêu của lão chi phí bối.

Câu nói đó quả thật ngoài sở liệu của Trương Vô Kỵ khiến cho chàng nhịn ko nổi buộc phải kêu lên:

- Tống đại... Tống đại hiệp, cần sử dụng xa luân chiến đánh một fan già, không công bằng tí làm sao cả.

Câu đó nói ra ai nấy đều quay lại nhìn thanh niên xống áo lam lũ. Trừ phái Nga Mi, cùng rất Tống Thanh Thư, Ân Lê Đình, Dương Tiêu, Thuyết Bất Đắc một trong những ít người, không ai biết lại lịch của đàn ông ra sao, không ngoài ngạc nhiên.

Tống Viễn Kiều nói:

- Vị tiểu bạn bè kia nói vậy đúng lắm. Oán thù riêng giữa Thiên Ưng giáo với phái Võ Đương, bây giờ tạm không đề cập đến. Bây giờ là lục đại môn phái cùng Minh giáo một trận tử sinh mất còn, phái Võ Đương đứng ra thách đấu với Minh giáo.

Mắt Ân Thiên chủ yếu từ từ lướt sang một vòng, thấy Dương Tiêu, Vi độc nhất Tiếu, Bành hòa thượng cả bọn ai nấy gần như tê liệt bất động, còn hầu như cao thủ của Thiên Ưng giáo và tử vi ngũ hành Kỳ ai không bị tiêu diệt thì cũng trở thành thương, chính nam nhi mình là Ân Dã vương cũng hôn mê nằm bên dưới đất, sinh sống chết chưa chắc chắn thế nào, trong cả Minh giáo lẫn Thiên Ưng giáo không tính mình ra, ko một ai có thể chống đỡ nổi quyền chiêu tìm pháp của Tống Viễn Kiều. Mặc dù vậy mình đã liên tiếp đánh cùng với năm cao thủ, chân khí không thể tinh thuần như trước, lại thêm lốt thương bên trên tay cũng không phải là nhẹ.

Ân Thiên bao gồm còn sẽ suy tính, đột nghe một lão già thấp bé bỏng trong phái không Động bự tiếng nói:

- Ma giáo đương nhiên thua sạch sành sanh rồi, không đầu hàng còn chờ gì nữa? ko Trí đại sư, lũ mình lên tiêu diệt bài vị của ba mươi cha đời giáo công ty là vừa.

Phương trượng chùa Thiếu Lâm ko Văn đại sư sinh sống lại trấn thủ phiên bản viện Tung Sơn, lần này vây đánh Quang Minh Đính, môn sinh phái thiếu thốn Lâm bởi vì Không Trí đại sư cầm đầu. Các phái kính trọng địa vị và danh tiếng của phái thiếu Lâm, bắt buộc cử ông ta làm cho người chỉ đạo ra lệnh vào chuyến tiến công Quang Minh Đính này.

Không Trí còn chưa kịp trả lời, trường đoản cú phái Hoa sơn một tín đồ nói:

- đồ vật gi mà đầu mặt hàng với chả không đầu hàng? tất cả đàn ma giáo từ bây giờ không nhằm một tên như thế nào sống sót. Nhổ cỏ phải nhổ sạch cả rễ, còn nếu không mai này chúng này lại nổi lên làm hại giang hồ. Bầy chó má kia, khôn hồn thì mau mau tự vẫn nhằm khỏi mất công bọn chúng ông ra tay.

Ân Thiên chủ yếu ngầm vận khí, thấy lốt thương trên vai đâm sâu cho tới xương, nhức ngâm ngẩm từng chập, biết rằng Tống Viễn Kiều theo học tập Trương Tam Phong lâu hơn cả, thâm nám đắc chân truyền của vị võ học đại tông sư, mình khi còn khí lực tinh thần đầy đủ đấu với ông ta, cũng chưa chắc chắn mèo nào gặm mỉu nào, huống đưa ra lúc này?

Thế nhưng những cao thủ Minh giáo kẻ chết tín đồ bị thương, chỉ còn một bản thân mình chủ trì đại cuộc, thôi đành hi sinh cái mạng già, mình chết không tồn tại gì buồn, hận là một trong những đời anh danh bây giờ đành dứt.

Tống Viễn Kiều nói:

- Ân lão tiền bối, phái Võ Đương cùng Thiên Ưng giáo chiên thâm từ hải, nhưng cửa hàng chúng tôi không ý muốn nhân lúc tín đồ ta lâm nguy, chuyện này thôi để ngày sau thanh toán. Sáu môn phái từ bây giờ đến đây là vì Minh giáo, Thiên Ưng giáo đã bóc ra khỏi Minh giáo rồi, từ lập môn hộ, trên vùng giang hồ người nào cũng biết cả. Ân lão tiền bối hà tất phải trộn phổ biến vào vào vụ này làm gì? Xin thuộc tất cả người trong quí giáo hạ sơn đi.

Phái Võ Đương do vụ Du Đại Nham kết một mối ân oán thù thật sâu cùng Thiên Ưng giáo, vấn đề này những phái hầu hết biết, hiện thời nghe thấy Tống Viễn Kiều mở đường cho Thiên Ưng giáo gồm lối thoát, ai nấy rất là lạ lùng, nhưng mà hiểu ngay Tống Viễn Kiều quang minh lỗi lạc, không thích chiếm lợi thế trong những khi này.

Ân Thiên thiết yếu cười ha hả, nói:

- Hảo ý của Tống đại hiệp, lão phu xin trung ương lãnh. Lão phu là 1 trong những trong tứ đại hộ giáo pháp vương, tuy sẽ lập thành môn hộ riêng, tuy nhiên Minh giáo gặp mặt nạn, đâu hoàn toàn có thể nào đứng ngoài? hôm nay chỉ còn tử vong mà thôi, xin Tống đại hiệp tiến chiêu đi.

Nói chấm dứt tiến cho tới một bước, nhì bàn tay thủ thế trước ngực, song lông ngươi trắng tương đối rung động, trông thật uy võ. Tống Viễn Kiều nói:

- Nếu đang thế, xin đắc tội.

Nói xong xuôi tay trái đưa ra, chưởng nên áp vào lòng bàn tay, cần sử dụng chiêu Thỉnh Thủ Thức tiến công ra, là chiêu số của hậu bối đánh với tiền bối vào quyền pháp của phái Võ Đương.

Xem thêm: Top 10 Phim Hoạt Hình Hay Nhất Thế Giới, Mãng Xà Tinh

Ân Thiên bao gồm thấy ông ta khá khom sườn lưng cúi mình, bao gồm dáng vái xin chào liền nói:

- không hẳn khách khí.

Nói dứt hai tay vòng lại, thủ tại trọng tâm khẩu. Cứ theo quyền lý, Tống Viễn Kiều ắt đã tiến lên, vươn tay tiến công ra, ai ngờ ông ta quả gồm đánh ra, tuy nhiên lại không tiến về trước. Quyền đó tấn công ra, còn bí quyết Ân Thiên chính đến hơn một trượng. Ân Thiên chủ yếu kinh hãi: "Không lẽ quyền thuật phái Võ Đương lợi sợ đến núm sao, vẫn luyện được cách Sơn Đả Ngưu thần công chăng?". Ông không đủ can đảm chậm trễ, vận nội kình lên, tay đề xuất vung ra để gạt quyền lực tối cao của Tống Viễn Kiều.

Không ngờ chưởng gạt ra, trước phương diện chỉ thấy trống không, không hề đụng bắt buộc kình lực nào, trong trái tim không khỏi lạ lùng. Lại nghe Tống Viễn Kiều nói:

- Đã thương yêu võ học cao thâm của tiền bối từ bỏ lâu, cô giáo vẫn hay ca ngợi. Vắt nhưng từ bây giờ tiền bối đã đấu với mấy người liền, vãn bối vẫn còn đó nguyên sức lực, giao tranh với nhau thì không công bình chút nào. Thôi bản thân chỉ đối chiếu chiêu số, ko tỉ mức độ lực.

Ông vừa nói vừa giơ chân đá ra. Cú đá đó cũng chỉ là hỏng chiêu, còn cách đối phương hơn một trượng cơ mà cước pháp tinh diệu, phương vị lạ lùng, quả thực không có bất kì ai ngờ nổi, nếu như như công kích gần bên, trái thực cực kì khó kháng đỡ. Ân Thiên thiết yếu khen ngợi:

- Hảo cước pháp.

Lấy công có tác dụng thủ, múa chưởng tấn công. Tống Viễn Kiều nghiêng bạn né tránh, trả lại một chưởng. Trong giây lát hai bạn đánh qua đá lại, đấu rất là hăng hái, nhưng lại lúc nào cũng vẫn biện pháp nhau rộng một trượng. Mặc dù chiêu không chạm tới người, toàn là tấn công hờ cả, nhưng hai người đều sở hữu danh phận, một chiêu như thế nào thất lợi, chiêu làm sao trội hơn những tự bản thân biết cả. Hai bạn cùng hết trung ương hết sức, không đủ can đảm sơ sẩy chút nào, chẳng không giống gì giao đấu đụng va thực sự.

Người đứng thông thường quanh không ít những võ học cao thủ, thấy Tống Viễn Kiều dùng cách thức nhu tự khắc cương, quyền cước tung ra thực là nhanh, còn Ân Thiên thiết yếu lúc mở lúc đóng, chiêu số đem cương có tác dụng chủ, tuy thế cũng không chậm chạp hơn chút nào. Hai bạn theo chiêu nhưng đỡ gạt, lúc thủ khi công, tưởng như vẫn luyện quyền, đánh hờ với nhau nhưng thực tế là sẽ đấu vô cùng kịch liệt.

Trương Vô Kỵ lúc trước thấy Ân Thiên thiết yếu đấu cùng với Trương Tùng Khê cùng Mạc Thanh Cốc, vì chưng quan hoài an nguy của cả phía hai bên thân thuộc, yêu cầu không chú ý quan giáp chiêu số, hôm nay thấy Tống Viễn Kiều với Ân Thiên thiết yếu hai người đứng xa xa đấu cùng với nhau, hiểu được chỉ có chuyện phân chiến hạ bại, chứ không tồn tại hiểm nguy sống mái nên rất là quan cạnh bên chiêu số của hai người. Coi một dịp thấy hai bạn ra chiêu mỗi một khi một nhanh, nhưng mà càng coi lại càng thiếu hiểu biết tại sao: "Ông nước ngoài ta và Tống đại sư bá các là cao thủ hạng độc nhất vô nhị trong võ lâm, dẫu vậy chiêu số đánh thế nào vẫn còn có tương đối nhiều sơ hở như thế? Quyền này của ông ngoại tấn công xéo trở về bên cạnh trái nửa thước, chưa phải là trúng ngay lập tức ngực Tống đại bá tốt sao? Còn trảo kia của Tống đại bá nếu chững lại một chút, bao gồm phải chộp được cánh tay ông nước ngoài ta rồi ư? chẳng lẽ hai bạn cố ý nhường nhịn nhau? tuy nhiên xem tình trạng thì hình như không cần vậy".

Thực ra Ân Thiên chính và Tống Viễn Kiều mặc dù đấu với nhau không va chạm, chiêu số không nhịn nhường nhau chút nào. Trương Vô Kỵ học tập được Càn Khôn Đại mãng cầu Di trung tâm pháp rồi, cần lao võ học so với nhị người cao hơn nữa một bậc. Vì vậy chàng nhìn thấy chiêu số của Ân, Tống hai người có những sơ hở cũng không tồn tại gì lạ.

Trương Vô Kỵ gồm biết đâu rằng chàng vì gồm Cửu Dương thần công thành thử bắt đầu nhìn ra được phần nhiều chiêu số để hoàn toàn có thể khắc chiêu chiến hạ địch nhưng Tống, Ân hai tín đồ vì tài nghệ không đến mức đó đề nghị không thể như thế nào nghĩ cho chỗ tinh diệu như vậy được. Việc này cũng chẳng khác gì một nhỏ chim cất cánh trên cao nhận thấy con sư tử pk với nhỏ hổ, quan trọng không nghĩ về rằng: "Sao không bay từ trên cao chụp xuống gồm phải thắng được rồi ư?" gồm biết đâu mặc dù sư tử và hổ báo dẫu là những loài vật hung tợn mạnh bạo đứng đầu trong những loài thú tuy thế cũng cần yếu nào bay từ cao nhào xuống được. Trương Vô Kỵ kỹ năng chưa đủ nên không suy nghĩ ra tại sao này.

Bỗng thấy Tống Viễn Kiều chiêu số biến đổi, song chưởng phi vũ tưởng tựa như các bông tuyết cất cánh phất phới quyến rũ không một chút ít lực khí đó là Miên Chưởng của phái Võ Đương. Ân Thiên thiết yếu quát lên một tiếng, đánh ra một quyền. Hai fan một bên chí nhu, một mặt chí cương hồ hết thi triển giỏi kỹ của mình. 2 bên sắp gặp mặt nhau, Tống Viễn Kiều chưởng trái tiến công ra, còn chưởng đề nghị đánh sau nhưng tới trước, tiếp theo chưởng trái xéo xuống, lại trường đoản cú sau tiến lên. Ân Thiên chính thấy cả nửa người trên của bản thân bị chưởng nuốm của Tống Viễn Kiều bao phủ, rống lên một tiếng, tuy nhiên chưởng đánh ra một chiêu Đinh cạnh bên Khai Sơn. Nhị bên song chưởng song quyền, phần lớn giơ ra bên trên không, cùng đứng như trời trồng. Hai tín đồ sách đến chiêu này, trừ việc tỉ đấu nội lực không còn cách làm sao khác. Tuy nhiên hai bạn còn cách nhau mang lại hơn một trượng, tứ cánh tay chỉ lỗi đấu mà thôi, trông thì có vẻ quái lạ, cơ mà nếu đứng gần nhau thì đây là lúc hung hiểm rộng cả.

Tống Viễn Kiều mỉm cười, thu chưởng nhảy về sau nói:

- Quyền pháp của lão tiền bối thực là tinh diệu, bội phục bội phục.

Ân Thiên bao gồm cũng thu quyền lại, nói:

- Quyền pháp của phái Võ Đương trái nhiên quán tuyệt cổ kim.

Hai fan không tỉ đấu nội lực, đấu đến bây giờ không còn cách gì hoàn toàn có thể tiếp tục, coi như 2 bên hòa nhau. Phái Võ Đương tuy còn Du Liên Châu với Ân Lê Đình không ra đấu, dẫu vậy thấy mặt Ân Thiên bao gồm đỏ bừng, trên đầu nhiệt độ khí bốc lên, biết cuộc đấu vừa qua tuy không hao tổn nội lực, nhưng địch thủ quá cao cường nên cũng buộc phải kiệt tận trọng tâm trí, thấy hoàn cảnh ông ta như cái cung đang giương vượt đà, Ân Du mặc dù ai tiến ra thách đấu cũng đều có thể đánh xẻ được, được cái tiếng "đánh bại Bạch mày Ưng Vương". Du Liên Châu với Ân Lê Đình hai bạn nhìn nhau, phần đông lắc đầu, nghĩ thầm: "Nhân lúc bạn ta đang nguy nhưng tấn công, tất cả thắng cũng không phải là thượng võ".

Thế nhưng Võ Đương nhị hiệp không "thừa nhân chi nguy" nhưng tín đồ khác đâu phải người nào cũng có phong phạm quân tử như thế. Từ bỏ phái không Động một lão già bé nhỏ tuổi nhảy vọt ra, chính là kẻ mới rồi hét toáng lên đốt bài vị giáo công ty Minh giáo, dìu dịu rớt ngay lập tức trước phương diện Ân Thiên Chính, nói:

- Ta bọn họ Đường mong đấu chơi với lão Ân.

Giọng nói của y rất là hỗn láo. Ân Thiên chủ yếu liếc một cái, hừ một tiếng, nghĩ về thầm: "Lúc bình thường, Ân mỗ bao gồm coi ko Động ngũ lão ra gì đâu? bây giờ hổ xuống đồng bằng đến bé chó cũng lờn mặt, một đời anh danh của ta, nếu gồm chết dưới tay Võ Đương thất hiệp cũng còn được tuy vậy quyết không thể khiến cho tên khốn nạn Đường Văn Lượng này được chiếc danh đó". Tuy body toàn thân xương cốt đã nhão nhừ, chỉ mong nằm lộn ra ngủ một giấc, cơ mà hào khí trong fan bùng lên, đôi lông mày trắng xóa dựng lên, quát lớn:

- Thằng ranh ma kia, tiến chiêu đi.

Đường Văn Lượng biết ông ta nội lực mười phần tiêu tốn đến tám chín, chỉ việc đấu một hồi, không phải ra tay đối thủ cũng tự xẻ xuống, xoa tay một cái, chui tọt ra sau lưng Ân Thiên Chính, phạt quyền tiến công vào sau lưng. Ân Thiên chủ yếu nghiêng người đánh ngược lại, Đường Văn Lượng nhanh chóng nhảy lùi ra, chân y thiệt là nhanh nhẹn chẳng không giống gì một bé khỉ, nhảy nhót ko ngừng. Đấu được vài hiệp, Ân Thiên chính thấy mắt buổi tối sầm, cổ họng mằn mặn, một ngụm huyết tươi vọt ra, đứng ko vững, xẻ chúi xuống.

Đường Văn Lượng mừng rỡ, quát lên:

- Ân Thiên Chính, hôm nay cho ngươi chết dưới quyền của Đường Văn Lượng này.

Trương Vô Kỵ thấy Đường Văn Lượng nhảy đầm lên, từ trên cao tấn công xuống, đã toan nhảy ra cứu vớt ông nước ngoài mình, thấy Ân Thiên chính tay đề xuất đánh chéo cánh lên, bốn thế thực đẹp, đó là sát thủ đối phó với kẻ địch tấn công từ trên xuống, hai tín đồ gần nhau như thế, xem ra Đường Văn Lượng không hề cách như thế nào tự cứu. Trái nhiên chỉ nghe lách biện pháp hai tiếng, hai tay Đường Văn Lượng đã biết thành Ân Thiên bao gồm thi triển Ưng Trảo vậy Nã Thủ bẻ gẫy, lại lách cách hai giờ nữa, nhị xương đùi cũng gãy luôn, nghe bình một tiếng, văng ra ngoài mấy thước. Bốn tay chân y bị gãy rồi ko có gì cử đụng được nữa. Những người chung quanh thấy Ân Thiên chủ yếu bị yêu đương nặng mà hơn nữa thần uy như thế, không có ai là không tởm ngạc.

Lão thứ tía trong ngũ lão bị thua trận như thế, phái không Động tín đồ nào fan nấy khía cạnh mày xám ngắt, thấy Đường Văn Lượng nằm cạnh sát Ân Thiên chủ yếu nhưng vì khoảng cách quá gần, không có ai dám chạy lên đỡ y về.

Một cơ hội sau, một gã cao to sống lưng còng trong phái không Động hung hăng tiến lên một bước, chân yêu cầu hất một hòn đá về phía Ân Thiên Chính, mồm nói:

- Lão Bạch Mi, họ Tông này lên giao dịch món nợ cũ.

Tên này là fan thứ nhì trong không Động ngũ lão, tên là Tông Duy Hiệp<8>. Y nói "thanh toán nợ cũ", hẳn là đã từng bị thất nuốm trong tay Ân Thiên Chính.

Hòn đá bay tới, nghe bốp một tiếng, trúng tức thì góc trán Ân Thiên Chính, lập tức máu chảy ròng ròng. Phát triển thành cố đó khiến ai nấy đơ mình tởm hãi, Tông Duy Hiệp đá viên sỏi nọ đâu bao gồm nghĩ rằng đã trúng được Ân Thiên Chính, nào ngờ hôm nay ông ta đang nửa tỉnh giấc nửa mê, không vấn đề gì tránh được. Cứ tình thay này, Tông Duy Hiệp chỉ cần đi lên nhấn một ngón tay, cũng đã giết được ông ta rồi.

Tông Duy Hiệp vung tay đề xuất lên, hiên ngang đặt chân vào thì phái Võ Đương một tín đồ bước ra, trên tín đồ trường bào vải thô, thần hiệu quê mùa, đó là nhị hiệp Du Liên Châu. Ông hơi lắc tôi đã chặn tức thì trước phương diện Tông Duy Hiệp, nói:

- Tông huynh, Ân giáo chủ đã trở nên trọng thương, tất cả thắng cũng ko mã thượng chút nào, không đề nghị Tông huynh nên nhọc lòng ra tay. Ân giáo nhà với tệ phái có tương tác thật sâu xa, chuyện này để cho tiểu đệ lo vậy.

Tông Duy Hiệp đáp:

- đồ vật gi mà trọng thương? Gã này giỏi giả bị tiêu diệt lắm, nếu không hẳn vì y giở trò ma mãnh, Đường tam đệ đâu gồm bị lọt vào bẫy của y. Du nhị hiệp, quí phái tất cả dây mơ rễ má với y, bạn bè ta cũng có thể có chuyện qua chuyện lại, nhằm ta tấn công y ba quyền đến bõ tức đã.

Du Liên Châu không muốn một đời nhân vật của Ân Thiên chủ yếu lại chết thảm như thế, nghĩ mang lại Trương Thúy Sơn với Ân Tố Tố yêu cầu nói:

- Thất thương Quyền của Tông huynh thiên hạ người nào cũng biết, Ân giáo nhà hiện như vậy này, có tác dụng sao chịu nổi ba quyền của Tông huynh?

Tông Duy Hiệp đáp:

- Được rồi, y tiến công gãy tứ bỏ ra của Đường tam đệ, nhằm ta bẻ gãy bốn tuỳ thuộc của y lại là xong. Chiếc đó call là báo ứng nhãn tiền nhanh cố gắng đấy.

Y thấy Du Liên Châu khá chần chừ, ngay tắp lự cao giọng nói:

- Du nhị hiệp, sáu đại môn phái trước lúc qua Tây Vực sẽ thề cùng với nhau, sao bây giờ ngươi lại cù qua bảo đảm thủ lãnh của ma mị là ráng nào?

Du Liên Châu thở nhiều năm một tiếng, nói:

- từ bây giờ để ngươi làm cái gi thì làm. Về Trung Nguyên rồi, Du mỗ thể nào thì cũng xin lãnh giáo Thất yêu đương Quyền thần công của Tông nhị tiên sinh.

Tông Duy Hiệp trong lòng hãi sợ: "Gã bọn họ Du này lại cứ bênh lão họ Ân cho bởi được là sao?". Y đối với phái Võ Đương quả gồm điều úy kỵ, tuy nhiên trước mắt bao nhiêu bạn đổ dồn vào, không dám lộ vẻ yếu ớt thế, liền cười nhạt:

- việc thiên hạ ko qua khỏi chữ lý. Phái Võ Đương các ngươi chớ cậy mạnh, cũng chớ ỷ thay hoành hành.

Câu nói đó ví dụ nói đụng đến Trương Tam Phong. Tống Viễn Kiều ngay tắp lự nói:

- Nhị đệ, mặc thây y.

Du Liên Châu mập tiếng nói:

- thiệt là anh hùng, thật là hảo hán.

Nói chấm dứt lui xuống. Mấy chữ "Thật là anh hùng, thật là hảo hán" dùng để khen ngợi Ân Thiên Chính, mà lại cũng nhằm mỉa mai Tông Duy Hiệp. Tông Duy Hiệp không thích gây thù chuốc oán với phái Võ Đương, có tác dụng như ko nghe, thấy Du Liên Châu vừa cách ra, y liền đi liền mạch tới nơi Ân Thiên Chính. Ko Trí đại sư của phái thiếu hụt Lâm khủng tiếng ra lệnh:

- những vị phái Hoa Sơn với phái ko Động, xin tru diệt toàn bộ các dư nghiệt của ma mị tại đương trường. Phái Võ Đương đi tự tây sang đông lục soát, phái Nga ngươi đi tự đông lịch sự tây lục soát, không để ma giáo lọt lưới một tín đồ nào. Phái Côn Lôn dự bị củi lửa, thiêu diệt sào huyệt của ma giáo.

Ông ta sai khiến cho năm phái xong, lẹo hai tay nói:

- Đệ tử phái thiếu thốn Lâm rước pháp khí ra, tụng niệm kinh văn vãng sinh, để cực kỳ độ cho nhân vật các môn phái thuộc giáo chúng ma giáo tuẫn nạn để hóa trừ oan nghiệt.

Mọi người chỉ đợi Tông Duy Hiệp một quyền đánh chết Ân Thiên chính là công cuộc vi tiễu ma mị của lục đại trường phái đại công cáo thành. Ngay giờ phút đó, các giáo bọn chúng Minh giáo và Thiên Ưng giáo biết bây giờ là ngày tận số, các giáo đồ ai nấy đều nỗ lực ngồi dậy, trừ những người dân bị trọng thương thiết yếu nào cử hễ thôi, ai nấy mọi ngồi xếp bằng, mười đầu ngón tay xòe ra, chắp tay bên trên ngực, làm thay lửa cháy bừng bừng, theo Dương Tiêu niệm gớm văn của Minh giáo:

Thiêu đốt thân tàn ta, Hỏa thánh bốc bừng bừng.

Khi sống có gì vui, Thì chết tất cả gì khổ?

Nguyện hành thiện trừ ác, Cốt làm sao cho quang minh.

Bao hỉ lạc bi sầu, Cũng đầy đủ thành mèo bụi.

Thương cầm cố cho nhỏ người, Lo bi tráng sao lắm vậy.

Thương thay cho bé người, Lo bi thảm sao lắm vậy.

Minh giáo tự Dương Tiêu, Vi độc nhất vô nhị Tiếu, Thuyết Bất Đắc trở xuống, Thiên Ưng giáo tự Lý Thiên Viên trở xuống, tính đến cả đầu bếp, giúp việc, ai nấy thần thái trang nghiêm, không ai vì việc thân tử, giáo diệt nhưng mà tỏ vẻ sợ hãi. Không Trí đại sư chắp tay niệm:

- Thiện tai, thiện tai.

Du Liên Châu suy nghĩ thầm: "Mấy câu kinh văn này, có lẽ giáo chúng ma giáo trước lúc chết tụng niệm. đàn họ không niệm tử vong của bao gồm mình, lại thương fan đời nhiều ưu nhiều hoạn, thực là lòng dạ thoáng rộng đại nhân đại nghĩa. Năm xưa người sáng lập ra Minh giáo, quả thực rất việt hơn người. Chỉ tiếc nuối rằng truyền cho đời sau, lại thành một lũ chuyên làm cho chuyện tàn nhẫn sai trái cơ mà thôi".

Trương Vô Kỵ trước các cao thủ của lục đại trường phái vốn dĩ e ngại, cần lừng chừng không dám bước ra, tới cơ hội Không Trí hạ lệnh thịt sạch bạn trong ma giáo, còn Tông Duy Hiệp thì hung hăng đi tới phía ông nước ngoài mình, chàng không còn cân nhắc thiệt rộng gì nữa, chớp nhoáng tiến ra, ngăn trước mặt Tông Duy Hiệp, nói:

- Hãy khoan rượu cồn thủ. Ông ra tay tấn công một người hiện nay đang bị thương nặng, không sợ hãi thiên hạ hero chê mỉm cười hay sao?

Mấy lời nói đó thanh âm vang đụng toàn trường. Người những môn phái nhấn lệnh của không Trí đại sư, sẽ định câu hỏi ai nấy làm, đùng một cái nghe thấy mấy lời nói đó, toàn bộ đều ngừng bước, xoay đầu lại quan sát chàng. Tông Duy Hiệp thấy người nói câu này là 1 thanh niên lam lũ, chẳng coi vào đâu, giơ tay đẩy ra, định gạt đại trượng phu sang một bên cho dễ dàng bề đánh chết Ân Thiên Chính.

Trương Vô Kỵ thấy y giơ tay đẩy tới, thuận tay gạt ra một chưởng, nghe bình một tiếng, Tông Duy Hiệp lùi lại cha bước. Y nuốm gượng lại, chỉ thấy chưởng lực của địch thủ hùng hồn vô cùng, chân lảo đảo không vững. Cũng may công sức hạ bàn của y tương đối cứng cỏi, mặc dù nửa người trên té ngửa, nhưng gấp rút nhấn chân bắt buộc một cái, khiêu vũ vọt về sau, mượn sức tung bản thân xa hơn một trượng. Lúc rơi xuống đất rồi, chưởng lực này cũng chưa tiêu giải, khiến cho y lại đề xuất lật đật lùi thêm bảy tám cách nữa mới đứng lại được. Vấn đề xảy ra khiến cho y với Trương Vô Kỵ giải pháp nhau đến hơn ba trượng. Vào bụng y vừa sợ hãi vừa tức, còn người bên ngoài không ai phát âm nổi, những nghĩ thầm: "Lão Tông Duy Hiệp có tác dụng trò ma quỉ gì đây, sao lại vừa lùi vừa nhảy, nhảy rồi lại lùi, thay là mẫu quái gì?". Chính phiên bản thân Trương Vô Kỵ cũng không ngờ rằng tôi chỉ nhẹ nhàng phẩy ra một chưởng, lại sở hữu uy lực nhường ấy.

Tông Duy Hiệp ngơ ngẩn xuất thần, chớp nhoáng hiểu ra, chú ý Du Liên Châu trừng trừng giận dữ, quát lác lớn:

- Đại trượng phu quang minh lỗi lạc, sao lại đánh lén fan khác?

Y nhận định rằng Du Liên Châu ám trung tương trợ, coi chừng toàn thể Võ Đương chư hiệp thuộc ra tay, nếu không sức một người, bắt buộc nào có kình đạo mãnh liệt như thế được. Du Liên Châu không ngờ y nói một câu như thế, cũng trừng ánh mắt lại y, mắng thầm: "Ngươi bày đặt làm trò, tính chuyện gì đây?".

Tông Duy Hiệp lại hung hăng tiến lên, chỉ vào Trương Vô Kỵ quát tháo hỏi:

- đái tử, ngươi là ai?

Trương Vô Kỵ đáp:

- Tôi tên Tăng A Ngưu.

Chàng vừa nói vừa chuyển tay bỏ lên Linh Đài huyệt trên lưng Ân Thiên Chính, rước nội lực cuồn cuộn đổ vào. Cửu Dương Chân Khí của chàng rất là hồn hậu, Ân Thiên chủ yếu chỉ rùng bản thân mấy cái, chớp nhoáng mở đôi mắt ra, quan sát thấy tuổi teen nọ lòng thật lạ lùng. Trương Vô Kỵ quan sát ông mỉm cười, càng tống thêm nội lực.

Chỉ trong giây lát, Ân Thiên thiết yếu thấy phần đông nơi bị tắc nghẽn trên ngực với đan điền đều thông suốt không còn gì ngăn trở, hạ giọng nói:

- Đa tạ tiểu hữu.

Ông đứng thẳng dậy, ngạo nghễ nói:

- bọn họ Tông kia, Thất yêu mến Quyền của phái ko Động gồm gì kinh gớm, để ta tiếp ngươi tía quyền.

Tông Duy Hiệp đâu ngờ được lão già này hiện nay thần trả khí túc đứng lên, thấy chuyện không còn tiện lợi như khi trước, e ngại Ưng Trảo chũm Nã Công của ông ta, ngay tắp lự nói:

- Lẽ tất nhiên Thất thương Quyền của phái không Động không có gì ghê gớm, ngươi test tiếp ta cha chiêu Thất yêu mến Quyền thôi.

Y tính rằng Ân Thiên Chính nếu như không sử dụng nỗ lực nã thủ, chỉ đấu quyền chưởng, nội lực, bản thân dĩ dật đãi lao, hoàn toàn có thể dùng nội kình Thất yêu thương Quyền nhằm thủ thắng. Trương Vô Kỵ thấy y lại nói đến cha chữ Thất yêu thương Quyền, nghĩ mang lại năm xưa bên trên Băng Hỏa đảo, buổi tối hôm kia nghĩa phụ lay y tỉnh giấc dậy, nhắc chuyện sử dụng Thất yêu mến Quyền đánh chết Không loài kiến thần tăng, về sau ông ta lại bắt mình học tập thuộc quyền quyết của Thất yêu thương Quyền, bởi nhất thời ko nhớ được đề nghị đã tiến công mình mấy loại bạt tai. Bấy giờ đồng hồ quyền quyết đó lưu đưa trong đầu, lập tức khác nhau đạo lý ở mặt trong.

Nên biết tất cả các các loại nội công vào thiên hạ đông đảo không quá qua được Cửu Dương thần công, còn Càn Khôn Đại na Di là phương pháp vận kình sử lực, là tập đại thành của hồ hết môn võ công. Tốt nhất pháp thông, vạn pháp thông, bởi thế mọi môn cần lao trước mắt quý ông giờ này không còn gì khác bí áo.

Lại nghe Ân Thiên bao gồm nói:

- Cứ gì cha quyền, nhằm ta tiếp ngươi ba chục quyền đã làm thế nào nào?

Ông quay đầu lớn tiếng nói với không Trí:

- không Trí đại sư, họ Ân này không chết, cũng chưa chịu đựng thua, ông nói ra mà lại không giữ lời, định rước đông bạn để win hay sao?

Không Trí xua tay nói:

- Được rồi, tất cả xin chờ giây lát, có đáng gì đâu?

Thì ra khi Ân Thiên thiết yếu lên trên quang Minh Đính, thấy lũ Dương Tiêu ai nấy hồ hết bị yêu thương nặng, mặt mình quyền lực đơn bạc, đề nghị đã dùng lời chặn trước ko Trí, không nhằm thành cụ hỗn chiến. Không Trí cũng theo qui củ võ lâm, nên ăn nhập theo lối tấn công từng trận một. Tác dụng các đường, các bọn của Thiên Ưng giáo, năm giới Kỳ của Minh giáo, cả đến những thuộc hạ của Dương Tiêu trên quang Minh Đính bao hàm các hảo thủ vào Thiên Địa Phong Lôi tứ môn, ai không bị tiêu diệt thì bị thương, sau cùng chỉ với một mình Ân Thiên Chính. Mặc dù vậy ông ta vẫn chưa chịu thua, đề xuất bên tê vẫn không thể phát lên tàn sát.

Trương Vô Kỵ biết ông ngoại bản thân so cùng với trước gồm khá hơn, tuy thế không rất có thể vận kình sử lực, sở dĩ mong muốn tiếp quyền chiêu của Tông Duy Hiệp, chỉ vì rất là hộ giáo, cho chết mới thôi, yêu cầu hạ giọng nói:

- Ân lão chi phí bối, để cho tại hạ đấu trước, ví như vãn bối không xong, lão chi phí bối hãy ra tay.

Ân Thiên bao gồm đã thấy cánh mày râu nội lực hùng hậu vô cùng, chính mình khi chưa bị thương, cũng còn nhát xa, nghĩ mang lại mình vì chưng Minh giáo mà chết, là chuyện đương nhiên, còn giới trẻ này không hiểu biết liên can thay nào, dù bạn dạng lãnh cao nghều đến mấy cũng tất yêu từng người từng fan đánh bại, không còn cao thủ này cho cao thủ khác, cuối cùng rồi cũng đến trọng thương kiệt sức để cho những người ta giết như mình thôi. Một kẻ thiếu thốn niên anh tài, bài toán gì bắt buộc chết trên quang quẻ Minh Đính làm cho chi? Nghĩ núm bèn hỏi:

- tè hữu là môn hạ của vị như thế nào thế, coi ra không phải giáo đồ bạn dạng giáo, cần không?

Trương Vô Kỵ cung kính cúi mình nói:

- Vãn bối ko thuộc Minh giáo, cũng ko thuộc Thiên Ưng giáo, nhưng so với lão chi phí bối tất cả lòng kính mến vẫn lâu, hôm nay cùng tiền bối sánh vai cự địch, là điều nên làm.

Ân Thiên chính lạ lùng, vẫn định hỏi thêm, Tông Duy Hiệp đã hung hăng tiến lên, quát mắng lớn:

- họ Ân kia, quyền thứ nhất của ta đây.

Trương Vô Kỵ nói:

- Ân lão tiến bối bảo ngươi không xứng danh tỉ quyền cùng với ông ta, ngươi phải thắng ta đã, rồi sau động thủ cùng với lão nhân gia cũng không muộn.

Tông Duy Hiệp giận quá, quát tháo lớn:

- Thằng nhãi cơ ngươi là hạng fan gì? Để ta mang đến ngươi biết Thất thương Quyền của phái ko Động lợi hại nhường nào.

Trương Vô Kỵ nghĩ về thầm: "Hôm nay phải làm sao nói toạc âm mưu gian trá của thương hiệu ác tặc Viên Chân, mới rất có thể có cách để cho 2 bên bãi chiến, chứ chỉ một giải pháp động thủ ra chiêu, một mình ta sao tiến công lại bao nhiêu anh hùng của sáu môn phái? Huống chi những sư bá sư thúc vào phái Võ Đương có mặt ở đây, làm thế nào ta hoàn toàn có thể coi hầu hết vị đó là địch được?". Chàng nghĩ vậy bèn phệ tiếng trả lời:

- Thất yêu mến Quyền của phái không Động thiệt là lợi hại, trên hạ đã nghe giờ đồng hồ từ lâu. Ko Kiến đại sư, thần tăng của phái thiếu hụt Lâm chẳng nên táng mạng do Thất mến Quyền của quí phái hay sao?

Câu đó của quý ông nói ra, cả phái thiếu Lâm ai nấy hồ hết rúng động. Ngày hôm đó Không con kiến đại sư bị tiêu diệt ở Lạc Dương, trên tín đồ xương cốt hồ hết bị gãy nát, bên phía ngoài không bao gồm thương tích gì, thật tương đương bị độc thủ Thất yêu quý Quyền của phái không Động. Khi đó Không Văn, ko Trí, ko kể tam tăng mật nghị mấy ngày liền, xem ra phái không Động bây giờ không có cao thủ tuyệt đỉnh công phu để rất có thể đánh chết được người đã luyện được Kim cương cứng Bất Hoại Thể thần công như không Kiến sư huynh. Tuy thương thay của không Kiến có làm cho tất cả những người ta nghi ngờ, cơ mà phái ko Động không thể làm nổi. Về sau Không Trí lại cùng các đệ tử kín đáo điều tra, biết được lúc không Kiến đại sư viên tịch sinh sống Lạc Dương, không Động ngũ lão các ở vùng tây nam cả. Còn nếu chưa phải do ko Động ngũ lão làm, phái không Động không còn cao thủ làm sao khác có thể giết nổi ko Kiến, phải mối hồ nước nghi so với phái ko Động cũng vứt qua. Huống chi lúc ấy ngoài tường của khách điếm ở Lạc Dương bao gồm viết mười nhị chữ to "Thành Côn giết thịt Không loài kiến thần tăng sống dưới móng tường này", phái thiếu Lâm sau đây biết được Tạ Tốn vẫn mạo danh Thành Côn tạo ra bao nhiêu tiết án, nên trọn vẹn không còn ngờ vực gì nữa. Đến hôm nay các cao tăng nghe Trương Vô Kỵ nói như vậy đều đơ mình.

Tông Duy Hiệp khó tính nói:

- ko Kiến đại sư bị ác tặc Tạ Tốn gần kề hại, trên giang hồ người nào cũng biết, có liên hệ gì cho phái ko Động đâu?

Trương Vô Kỵ nói:

- Tạ tiền bối đánh chết Không kiến thần tăng, ông có chính mắt nhìn thấy không? Ông đứng một mặt quan gần kề hay sao? tốt là đứng bên cạnh để yểm trợ?

Tông Duy Hiệp suy nghĩ thầm: "Thằng này ăn xin không ra ăn uống mày, chăn trâu ko ra chăn trâu, sao lại mang lại quấy rầy mình? Chắc là do phái Võ Đương không nên khiến, cầm khuấy động đến hai phái ko Động với phái thiếu Lâm bất hòa với nhau. Ta phải đối phó cẩn thận, đừng để lọt vào cái bả của họ". Nghĩ vậy cho nên dẫu y ko coi Trương Vô Kỵ ra gì, nhưng cũng nghiêm khía cạnh đáp:

- ko Kiến thần tăng táng mệnh trên Lạc Dương, khi đó Không Động ngũ lão là khách hàng ở lấp của Liễu đại hiệp phái Điểm Thương tại Vân Nam. Có tác dụng sao đàn ta lại hoàn toàn có thể chính mắt trông thấy chuyện đó được?

Trương Vô Kỵ bự tiếng nói:

- hay nhỉ, khi đó ông vẫn ở Vân Nam, sao lại khám phá Tạ chi phí bối giết chết Không kiến đại sư? Vị thần tăng này chết vì chưng Thất yêu mến Quyền của phái ko Động người nào cũng đều biết. Tạ tiền bối chưa hẳn là tín đồ của phái ko Động, nguyên nhân ông lại giá chỉ họa cho người ta?

Tông Duy Hiệp nói:

- Hừ, vị trí Không loài kiến thần tăng viên tịch có viết "Thành Côn giết thịt Không kiến thần tăng làm việc dưới móng tường này" mười nhị chữ bởi máu. Tạ Tốn mạo tên sư phụ y, mang đến đâu cũng gây ra huyết án, thì còn điều gì mà buộc phải nghi nữa?

Trương Vô Kỵ giật mình: "Nghĩa phụ ta đâu tất cả nói là đang viết tại tường ngăn những chữ này. Sau mười ba quyền đánh chết Không con kiến thần tăng rồi, trong lòng buồn bã hối hận vô cùng, đâu còn lòng dạ nào cơ mà viết đều chữ giá họa đó nữa". Cánh mày râu bèn ngửa cổ lên mỉm cười ha hả, nói:

- đều chữ kia ai viết nhưng chẳng được? trên tường tất cả hàng chữ đó, ai là fan chính mắt nhìn thấy Tạ chi phí bối viết đâu? tại hạ bảo là đông đảo chữ kia phái không Động viết cũng khá được chứ sao? Viết chữ thì dễ, luyện Thất yêu thương Quyền new khó.

Chàng trở về nói với không Trí:

- ko Trí đại sư, lệnh sư huynh chính xác là bị sợ về quyền lực tối cao Thất yêu mến Quyền của phái ko Động, tất cả phải không? Kim Mao Sư vương vãi Tạ chi phí bối chưa phải là tín đồ phái ko Động, gồm phải không?

Không Trí còn chưa kịp trả lời, đùng một cái một đơn vị sư cao lớn mặc đại hồng cà sa lướt ra, tay nạm một cây thiền trượng màu tiến thưởng sáng lấp lánh dộng xuống khu đất một cái, béo tiếng quát:

- tiểu tử, ngươi là fan của trường phái nào? Ngươi làm những gì mà dám nói chuyện tay song với sư phụ ta?

Tăng nhân kia vai gồ lên, nạp năng lượng nói giọng như đã lên cơn suyễn, chính là Viên Âm của phái thiếu thốn Lâm. Năm xưa phái thiếu hụt Lâm dẫn nhau lên trên mặt núi Võ Đương vấn tội, chính y là tín đồ nằng nặc nói là chủ yếu mắt thấy Trương Thúy đánh giết đệ tử Thiếu Lâm. Lúc ấy Trương Vô Kỵ lòng đầy bi phẫn, ghi nhớ tất cả những người có mặt, lúc này vừa thấy y, trong bạn nhiệt huyết trào lên, phương diện đỏ bừng, thân mình tương đối hơi run rẩy, bụng thì thầm nói: "Trương Vô Kỵ, Trương Vô Kỵ, đại sự lúc này là làm thế nào điều giải oán cừu thân lục đại môn phái với Minh giáo, cần thiết nào vì một ít tư hiềm, có tác dụng cho tình hình trở buộc phải khó giải quyết hơn, phần lớn chuyện cũ của phái thiếu hụt Lâm, để ngày sau giao dịch thanh toán cũng chưa muộn". Tuy trong tâm chàng suy tính rõ ràng như thế, nhưng kể từ khi Viên Âm chường mặt ra tình trạng bị tiêu diệt thảm của cha mẹ, chợt hiện rõ ngay lập tức trước mắt, khiến nước mắt trào lên, tưởng chừng cấp thiết nào từ bỏ chế nổi.

Viên Âm nạm thiền trượng dộng xuống đất một chiếc nữa, quát mắng lớn:

- tè tử kia, ngươi là yêu nghiệt của ma giáo thì mau chóng vươn cổ chịu đựng chém, còn nếu chưa phải thì xuống núi đi, đừng để những người xuất gia lòng dạ từ bi bọn họ phải ra tay.

Y thấy Trương Vô Kỵ mặc quần áo rất khác người trong Minh giáo, lại tưởng lầm bài toán chàng nỗ lực nín nhịn là thể hiện thái độ sợ hãi, bắt buộc mới nói mấy câu đó. Trương Vô Kỵ nói:

- Quí phái gồm một vị Viên Chân đại sư, phải không? Mời ông ta ra đây, tại hạ tất cả vài câu hy vọng hỏi.

Viên Âm đáp:

- Viên Chân sư huynh? Lào sao ông ta thì thầm với ngươi được? Ngươi nhanh nhanh ra đằng khác, lũ ta đâu tất cả thì giờ đồng hồ để thủ thỉ tào lao với 1 đứa bên quê như ngươi. Ngươi thực ra là môn hạ của người nào?

Y thấy Trương Vô Kỵ duy nhất chưởng tấn công Tông Duy Hiệp, người trong ko Động ngũ lão đề nghị thoái lui t