Nhiều Lúc Muốn Bỏ Đi Đâu Thật Xa

Cuộc đời vốn là cuộc chiến luôn luân chuyển vần ta vào phần đông nỗi buồn, hầu hết đau thương không biết trước. Chính vì thế trong cuộc sống mỗi người, dù niềm hạnh phúc nhất vẫn tồn tại rất nhiều sự ngán nản, căng thẳng và mong muốn buông xuôi phần nhiều thứ, khi ấy chắc rằng điều ta nghĩ về tới là đi lượn lờ đâu đó thật xa nhằm quên hết hầu hết thứ bên trên đời
*

 

Có đầy đủ ngày, tôi sống nép mình trong vỏ bọc thật kín đáo, cùng với vẻ mặt yên tâm vô cùng, vậy nhưng đi đâu cũng thấy thật nhỏ bé với trống trải. Ngước nhìn thăng thiên cao, chỉ thấy mây thiệt êm, nắng nóng thật nhé, trời thật trong mà chẳng hiểu tại sao lòng không vơi nổi một ít gì đến nhẹ, mang đến thanh thản, mang lại êm xuôi! 

 

Có song khi, tôi chỉ biết đồng ý ngước mắt nhìn trời mà lòng thì vô định, thiếu hiểu biết mình đề nghị gì, nghĩ về gì, ước ao gì..Vì thời điểm ấy, vai trung phong hồn đâu còn là nơi nhằm mớ xúc cảm hỗn độn để ý đến mông lung.. Cứ quan sát mãi như thế, như ánh nhìn mọi khi tôi chú ý về chỗ xa thẳm.... Mù mờ, nhạt nhòa, lạnh lẽo..

Bạn đang xem: Nhiều lúc muốn bỏ đi đâu thật xa

 

Có bao giờ cuộc sống này ao ước thử sức chịu đựng của nhỏ không? Nó làm con mệt mỏi, chán nản và bi quan đến mức thỉnh thoảng con nghĩ mình có nên vứt đi đến 1 ở đâu đó thật xa không? đang chẳng có ai nhận thấy con với chẳng gồm ai làm tổn thương con, nhưng con cần chị em và con không muốn cô độc. 

 

*

 

Có phần đa ngày, tôi làm những gì cũng ngán nản, chỉ ao ước buông xuôi đông đảo thứ, kết thúc bước đi hay thậm chí còn là trốn chạy đến một chỗ nào đó cơ mà chỉ bao gồm mình tôi biết 

Cuộc đời ai oán quá, nên đơn độc cũng thành quen. Đâu yêu cầu ngẫu nhiên bọn họ cảm thấy mặc dù không đơn độc nhưng lại lẻ loi đến đáng sợ?

 

Cuộc đời khắt khe đến vậy sao??? nó bắt ta yêu cầu lớn lên, phải đương đầu với hầu như đau khổ, đôi khi nó khiến cho ta gục ngã không hề đủ mức độ để vùng lên và chỉ hy vọng bỏ cuộc... 

 

Phải chăng cuộc sống thường ngày này không dành cho tôi ,mệt mỏi ,chán nản ,chỉ mong đắm chìm theo hồ hết cơn sóng của biển cả cả ...... 

 

Có đôi khi muốn đi lượn lờ đâu đó thật xa, đi đến nơi không người. Ở vị trí đó không có ai buồn mà chỉ gồm nụ cười, ở chỗ đó không tồn tại giả dối nhưng mà chỉ có toàn sự thật... 

 

Có thỉnh thoảng ta chênh chao mang lại tột độ. chỉ cần nghe một bạn dạng nhạc, hát một bài bác hát, nạp năng lượng một món ăn quen thuộc. Hay đơn giản và dễ dàng là nhìn vào một trong những bức hình ảnh nào đó. Là ta có thể bật khóc ngon lành nhưng không phải ai làm cho ta buồn. 

 

Có nhiều khi chỉ ước bản thân được chết đi 1 vài phút, để chẳng phải nghĩ suy thêm một điều gì nữa. Không thì, nếu có thể cứ khờ khạo cũng được. 

 

Có đôi khi...

Cuộc sống tồn tại toàn những chuyện khiến ta mệt nhoài. Tự nhắc bản thân không nghĩ nữa tuy nhiên rồi lí trí chẳng thắng nổi nhưng lại lo toan. Bao nghĩ suy, chính bản thân ta thấy hoảng loạn. Teo ro khu vực góc tối

 

Cuộc đời sẽ luôn luôn biết phương pháp vùi dập cho chúng ta tơi tả: từ bỏ công việc, học hành, cho tới tình cảm… số đông thứ đều có thể đang rất tốt vào ngày hôm nay, mà lại lại mau lẹ trở cần tồi tệ vào ngày mai.

 

*

 

Cuộc đời mà, ai chẳng phải bao gồm vài nỗi buồn. Gồm có nỗi bi đát không tương quan gì cho nhau dẫu vậy lại mang thông thường một cảm xúc. Bao hàm nỗi bi lụy không biết lúc nào chúng ban đầu và lúc nào chúng kết thúc.

 

Ai nhưng chẳng có thú vui vì vốn dĩ cuộc đời này siêu tuyệt mà, yêu cầu không? vậy nhưng, tôi tin rằng người nào cũng có phần đông lúc cảm thấy bi thương bã, tuyệt vọng và chán nản và cảm thấy mình quá cô đơn, lạc lõng trong quả đât này. 

Sống trong cuộc sống hẳn ai ai cũng có những niềm vui, nỗi buồn, những điều bất thần đến với riêng mình. Bao hàm nỗi buồn khiến cho lòng fan chùng xuống, thậm chí là tuyệt vọng. 

 

Trong gần như phút giây mà chúng ta "bỏ mặc" cuộc đời, thì chúng ta cũng chỉ trở nên vô hình trong chốc lát. Cuộc sống đời thường này vẫn tiếp diễn, tín đồ người vẫn nối đuôi nhau đi, dù mong mỏi dù ko thì vẫn có hàng ngàn cuộc gặp lại lẫn chia ly… 

 

Dẫu biết cuộc sống này nhiều chông gai nhưng mà không cho rằng để thường xuyên nó lại nặng nề đến thế. Nhỏ tự hỏi gồm phải con cần mở lòng. Khi cơ mà trong cuộc sống đời thường này có những điều rất có thể thay thế trong một khắc.

 

Có đầy đủ ngày như thế, tôi thấy bản thân chông chênh giữa cuộc sống của thiết yếu tôi, không lý tưởng, ko mục đích, lần khần tôi đã-đang-sẽ làm cái gi để trải qua những ngày tháng đó 

 

Giữa những cuộc sống thường ngày xô bồ, tra cứu đâu tình người, sự tin tưởng. Năm duy nhất trải qua đều thứ thật khó khăn khăn, với những sự thay đổi của cuộc đời khiến con cứng cáp hơn.

 

Có số đông lúc trong cuộc sống các bạn không biết mình thích gì, buộc phải gì và mong gì, đó là phần đa lúc cuộc sống buồn nhất.

Xem thêm: Gia Tân 1 Thống Nhất, Đồng Nai, Xã Gia Tân 1, Huyện Thống Nhất, Tỉnh Đồng Nai

 

Càng phệ con người ta càng cảm thấy stress với cuộc sống, bởi lẽ bọn họ buộc phải dung hòa nhiều thứ… dù vẫn muốn hay không. 

 

Nhiều khi....Mệt mỏi. . .

- Muốn đi đâu đó 1 mình, thật xa, thật xa chỗ này .

- mong quên đi toàn bộ âu lo, bề bộn của cuộc sống

- mong mỏi được an toàn .

- Muốn đc khóc thật lớn cho dễ chịu .

- Muốn có 1 khoảng lặng để lưu ý đến về tất cả những gì sẽ qua .

 

*

 

Cuộc đời sao bi tráng vậy anh ơi? tại sao bọn họ cứ luôn cô đối kháng giữa sự rã trôi của rất nhiều thứ vô hình, của sinh mạng, của đau thương, của tình người, của việc giả dối, của sự việc ích kỷ, của lòng tham, của các lần tích lũy thù hận cùng tiếc nuối, của không ít lần trưởng thành mà như trải qua một cuộc chiến vĩ đại với rứa giới, khắp fan đầy mến tích nhưng vẫn nên lạc quan. 

Chính vì cuộc sống buồn nên họ mới khổ đau, bởi vì ai sống đều đề xuất trải qua tất thảy đau thương, mất mát, vấp váp, chia ly, thất bại, sụp đổ, sai lầm rồi mới leo đến thành công.

 

Rồi cuộc đời vẫn luôn là cuộc đời, chúng ta dù muốn hay là không vẫn đề xuất chấp nhận. Sau đau thương thì cứng cỏi lên, sống tốt hơn. đông đảo chuyện đã qua rồi tuy vậy có níu lại bi lụy thương thì vẫn đề xuất cố gạt vứt sang một bên để đi tiếp.

 

Lời kết: cuộc sống cũng là đông đảo điều bất ngờ chẳng biết trước, ni vui mai bi thương là chuyện bình thường, chính vì vậy ta đề nghị học cách vượt qua, học cách trưởng thành vì sự tuyệt vọng hay mệt mỏi rất có thể là hễ lực để ta phấn đấu xuất sắc hơn.