Bài hát bonjour vietnam tiếng pháp

      318

Raconte moi ce nom étrange et difficile à prononcerQue je porte depuis que je suis née.Raconte moi le vieil empire et le trait de mes yeux bridés,Qui disent mieux que moi ce que tu n"oses dire.Je ne sais de toi que des images de la guerre,Un film de Coppola, des hélicoptères en colère ...Un jour, j"irai là basUn jour dire bonjour à ton âme.Un jour, j"irai là bas Te dire bonjour, Vietnam.Raconte moi ma couleur, mes cheveux et mes petits pieds,Qui me portent depuis que je suis née.Raconte moi ta maison, ta rue, raconte moi cet inconnu,Les marchés flottants et les sampans de bois.Je ne connais de mon pays que des photos de la guerre,Un film de Coppola, des hélicoptères en colère ...Un jour, j"irai là basUn jour dire bonjour à ton âme.Un jour, j"irai là bas Te dire bonjour, Vietnam.Les temples et les Boudhas de pierre pour mes pères,Les femmes courbées dans les rizières pour mes mères,Dans la prière, dans la lumière, revoir mes frères,Toucher mon âme, mes racines, ma terre...Un jour, j"irai là basUn jour dire bonjour à ton âme.Un jour, j"irai là bas Te dire bonjour, Vietnam.Un jour, j"irai là basUn jour dire bonjour à ton âme.Un jour, j"irai là bas Te dire bonjour, Vietnam.


*

Hãy kể cho tôi nghe về cái tên lạ lẫm và khó gọiMà tôi đã được đặt từ thuở lọt lòngHãy kể cho tôi nghe về triều đại xưa cũ và đôi mắt nhỏ của tôiĐã nói rõ cho tôi biết những gì người chưa dám thốtTôi chỉ biết đất nước tôi qua những hình ảnh về chiến tranhMột bộ phim của Coppola và những chiếc trực thăng trong cơn thịnh nộMột ngày nào đó, tôi sẽ đến đâyMột ngày nào đó, tôi sẽ cất tiếng chào hồn quêMột ngày nào đó, tôi sẽ đến đâyĐể cất lên tiếng xin chào đất mẹ Việt Nam tôiHãy kể cho tôi nghe về màu da, màu tóc và đôi chân nhỏ của tôiĐã theo tôi không rời từ thuở tôi lọt lòngHãy kể cho tôi nghe về nhà cửa, đường phố, hãy kể cho tôi nghe về điều không biết nàyNhững khu chợ nổi trên sông và những chiếc thuyền ba ván gỗTôi chỉ biết đất nước của mình qua những hình ảnh về chiến tranhMột bộ phim của Coppola và những chiếc trực thăng trong cơn thịnh nộMột ngày nào đó, tôi sẽ đến đâyMột ngày nào đó, tôi sẽ cất tiếng chào hồn quêMột ngày nào đó, tôi sẽ đến đâyĐể cất lên tiếng xin chào đất mẹ Việt Nam tôiNhững ngôi đền thờ Đức Phật làm bằng đá như là cha tôiNhững người phụ nữ khom lưng trên ruộng lúa như là mẹ tôiTrong lời nguyện cầu, trong ánh sáng, tôi gặp người thân của mìnhTôi chạm vào hồn quê, cội nguồn, đất mẹ tôi thươngMột ngày nào đó, tôi sẽ đến đâyMột ngày nào đó, tôi sẽ cất tiếng chào hồn quêMột ngày nào đó, tôi sẽ đến đâyĐể cất lên tiếng xin chào đất mẹ Việt Nam tôiMột ngày nào đó, tôi sẽ đến đâyMột ngày nào đó, tôi sẽ cất tiếng chào hồn quêMột ngày nào đó, tôi sẽ đến đâyĐể cất lên tiếng xin chào đất mẹ Việt Nam tôi